5/10/11

Khăn giấy

Sáng nay. Laị chuyện sáng nay. Xì muĩ. Con bé trong phòng la lớn. Á. Tôi ngạc nhiên. What. Cái khăn giấy mày đang xài đó. Không có...soft. À what a heck. Tôi nói.

Nó giải thích. Cái khăn giấy đó là napkin. Không phải tissue. Mày xài hoài nó "mess up " cái lỗ muĩ mày ra.

À. Đúng là Mỹ giàu. Sinh lắm lễ nghĩa. Giấy có cả tỉ loại giấy. Tissue, loại mềm maị nhất trong hộp giấy thì dùng xỉ muĩ. Loại "napkin" là loaị cưng cứng hơn, gấp làm hai làm ba để chuyên trị quẹt mõ lúc ăn uống. Vớ vẫn. Rồi paper towel, loaị dài dài xốp xốp dùng trong nhà bếp. Toilet paper, loaị ngắn ngắn dùng trong nhà tắm. Rồi toilet seat paper là loaị giống như wax paper để trả ra trên bàn cầu trước khi đặt phao câu lên. Rồi giấy ướt mềm có mùi hay không có mùi cho phao câu em bé. Giấy thấm phấn đủ loại màu da khác nhau chậm mồ hôi chùi mặt. Đủ thứ hết.

Cứ nhớ ngày xưa, ở Việt Nam, giấy chùi đít còn không có. Đi bộ phải vò tờ báo cho mềm rồi quẹt cho sạch. Hay những đứa con nít vùng lạnh mùa đông sổ dãi lòng thòng lỡ lói hết cả mũi vì tụi nó không có thói quen dùng giấy hay mùi xoa hỉ hay quẹt mũi cho sạch.

Là mình lại xuýt xoa cách xài giấy ở nước Mỹ quá ưa là phung phí.

Bữa có một ông Việt Kiều về Việt Nam ... ( không biết ) có đi ăn chơi không nhưng viết một bài phê phán dân Việt Nam dùng giấy cuộn chùi đít để cho khách chùi miệng trong mấy quán ăn. Ông thấy ghê ghê. Tôi nghĩ. Có quái chi mà ghê. Ai biểu giỏi tưởng tượng. Lổ nào cũng là lổ. Giấy nào cũng là giấy. Chắc ông không thấy một con bạn thân của tôi lúc ăn xong, cầm đôi đũa quẹt cái mõ dính mỡ vàng óng ả của nó một cái rất điệu nghệ. Rồi, khỏi tốn miếng giấy. Ra khỏi chợ đố ai biết nó mới bún riêu xong.

Giờ thị trường giấy trong siêu thị Việt Nam cũng thừa mứa. Bà con mỗi lần đi shopping thì ham mua giấy đủ loại lớn nhỏ, màu sắc rất ưa là đi tông với.... quần áo đang bận lúc đó, nhất là giấy bàn cầu thiệt đẹp về quẹt cho sướng cái phao, bù lỗ lại những ngày xa xưa thiếu thốn.

Nhưng hình như cách xài giấy cuộn trong quán ăn là một cách rẻ, thông dụng mà tiện nhất. Cứ thò tay ngoáy một cái là ra một đống giấy quẹt bao nhiêu cái mõ cũng xong. Mà thuận tay vức ngay xuống sàn như một cách quảng cáo sàm sỡ rất là duyên cho nhà hàng. Nấu ăn ngon thì mới đầy rác như thế này.Nhỉ.

Ai thấy gớm.Chứ mỗi lần tôi thấy vậy. Thì biết mình đang ở nhà mình á. Thấy quen thuộc .Biết lá quán không xài tới "napkin" nên rẻ mà bầy hầynhư vầy thì chắc là ngon rồi .Nên yên tâm lớn giọng kêu đồ ăn nha!

8 comments:

Phung Tran said...

Mĩ chưa có giấy "đi bộ" có in thơ nha chị. Hồi xưa có loại hồng hồng, thơm thơm, có thơ trên đó nữa ah.

Lún Ghẻ said...

to Phụng. Ở Vn hả, thơ của ai. Vụ này mới nha Phụng. Không quất một cái entry quành tráng vụ này hơi bị uổng nha .

Gác Xép said...

Hahaha.. Thêm vô cho xôm nè Lún:
VN nhà mình có lối sử dụng giấy cuộn vệ sinh (dạng roll) rất chi là độc địa đầy sáng tạo. Mỗi cách dùng là có chức năng khác nhau:
- Rút từ trong ruột lần ra: dùng để quẹt cái mỏ.
- Xé, kéo lần lần từ ngoài vào trong: dùng để chùi cái phao câu (chữ của Lún).

Đúng là cái khó, ló cái khôn!

Phung Tran said...

Sau cái vụ báo chỉ chửi ầm ầm vì đem thơ đi chùi phao câu thì nó hết sản xuất, phải hồi đó em giử lại 1 cuồn làm hàng độc hen. Thật ra là tục ngữ ca dao thôi chị.

Anonymous said...

Eo ôi đọc thấy mà ghê !
Chỉ nghĩ đến giấy chùi đít đưa lên lau miệng thấy dơ kinh khủng thế mà người viết bài này thấy không sao hết !
An ocean apart ...

Gác Xép said...

Phản đối cái vụ vứt giấy lau miệng, lau chén dĩa muỗng... lau lung tung ra ngoài. Người ngoài nhìn vào cứ tưởng thực khách đang ngồi trong cái vùng "xài giấy roll từ ngoài vào" để mà ăn.

Lún Ghẻ said...

to Gác Xpé. Hahah, ai biểu làm người ngoài mà không làm người trong làm chi mà phản với đối

Lún Ghẻ said...

to anonymous. Yep, an ocean apart.