6/21/11

Đàn ông Việt Nam: Anh Mùi

hay là "thói hôi nách nơi công cộng".

Việt Nam có nhiều trò mà đàn ông hay làm nơi công cộng: hút thuốc, nhổ nước bọt ( cả bác sỉ trong ngay bịnh viện cũng chơi trò này nhá), đái ...và tha hồ chia sẻ cái bịnh hôi nách của mình nơi bàn dân thiên hạ. Ba cái đức tính quí hiếm kia nhiều người bàn rồi. Mình chơi cái cuối cùng nha.

Rằng thì là.
Gớm . Nhưng những lúc mình phát hiện ra. Thì mình im lặng, tế nhị mà tránh ra chổ khác. Cho mất tiệt cái mùi đi. Nhưng có những trường hơp chết dí, không đi đâu được. Cứ ngồi mà nghe cho hết ngày nha.


Nè.

Đã hôi cánh mà còn xông pha đi lái taxi máy lạnh.

Mình và cô bạn thân đi chung xe với một gia đình anh bạn người Mỹ . Nhờ khách sạn thuê giùm xe hơp đồng từ hồ Gươm xuống Hà Tây. Rồi về .Cũng phải hơn tiếng vì bác tài vừa đi vừa hỏi đường. Rồi về ! Cô bạn tôi ngồi phiá sau bác tài. Lãnh đủ. Lưọt đi. Rồi lượt về. Cô cứ hết mở cửa sổ vì quá ngợp. Rồi đóng lại vì bên ngoài quá bụi. Sau chuyến đi, cô mới khai cho mình biết. Anh bạn Mỹ ngồi kế bên bác tài, cũng hưởng trọn một chưởng. Tối cả đám gặp nhau. Cô bạn còn say xẩm mắt mày. Ăn gì cũng không được. Cứ vương vấn mãi cái mùi mới nghe đã bỗng dưng muốn khóc ấy. Anh bạn Mỹ e dè nói. Lần đầu tiên tao mới thấy một "taxi driver " mà bị cái vụ này. Anh vuốt. Tao yêu Việt Nam tuị bay lắm. Rồi đấm nè. Nhưng cái vụ này.Tặc tặc tặc, e hèm. Là vấn đề vệ sinh nơi công cộng. Công ty taxi cũng phải khám người trước khi tuyển chứ !

Trong hầm đia đạo.

Cũng laị chuyện taxi. Mình và nhỏ em đi taxi. Hỏi bác tài có chở khách đi địa đạo không? Bác tài xanh mắt. Kêu trời. Nghe đi đia đaọ là em ..sợ rồi chị ơi. Sao sao. Vụ gì? Bác tài trẻ kể. Lần trước em đi, bò vô hầm, tối hoắc á. Số em đi đia đạo bữa đó không coi ngày. Bò đàng sau cái thằng hôi cánh. Em muốn bò ra, bò lên, bò xuống, bò thụt lui sao cũng không xong. Tự hầm có chút à. Mà người phía sau cũng bò tới. Thành thử cứ phải bò theo nó. 100 mét luôn chị ơi. Rồi nó ăn khoai mì, bùi bùi nữa mới chết em chị ơi.

Làm ý định chun điạ đạo của mình cũng tắt ngấm.

Nè, hôi nách là một chuyện hết sức tế nhị. Như chuyện trong tháng của chị em phụ nữ. Nhưng phía đàn bà tế nhị tới đâu, đàn ông có những người vô ý tới đó. Việt Nam là xứ nhiệt đới, ra đường nắng mồ hôi, đông người bụi bặm là ớn lắm rồi. Mà còn bị cái vụ đó thì ....tăng tăng luôn nha.

Mà còn bị trong vùng không gian kín mít thì tăng tăng tăng tập hai bỏ giữa chừng film không dám coi luôn tiếp phần kết luôn nha.

Vụ này có nhiều cách xử lý. Không ngại. Ăn thua các ông có để ý mà xử không thôi.

Có nhiều người đàn ông rất dễ thương, nhiệt tình, ăn nói có duyên, học vấn kiến thức đầy mình. Mình mê thì bắt chuyện làm quen. Sán vô một cái chưa tới trưa là đã choáng vì mùi. Mình phải dùng chiến thuật lẹ làng cắt ngay cuộc đối thoaị.

Hehehe, mí chàng í mà không mần sao improve cái "mùi", thì đừng hờn trách mần sao mình toàn mỹ vậy mà đàn bà con gái nó cứ tò tò đi lấy giống khác hết ráo.

12 comments:

NgocLan said...

Hahahha, muon oi qua :)

NgocLan said...

Hey, ma o My cung co anh Mui moi ghe chu!

Lún Ghẻ said...

Lan, mí anh Mùi bên Mỹ mà Lún biết có ý thức hơn . Mí ảnh xài deodorant dữ lắm nha.

Gác Xép said...

Đọc cái tít tưởng là mấy anh Mùi mà Lún gặp ở cafe Bolsa. Thì ra Mùi ngò gai.
Anh Mùi, háháhá.. đa nghĩa lém lém..

Marcus said...

ơ, tưởng cái mùi là thứ hấp dẫn nhất chớ :D

life goes on ... said...

mấy ông anh họ em, gốc nông dân, làm công nhân thôi, mà còn biết xài deodorant. Có bà con về là chỉ hỏi món đó thôi. Tùy ông thôi.

CapriR said...

Ke^? Lu'n nghe, ho^`i na(m 99 ve^` VN, ddi Hue^', leo ca^`u thang le^n chua` Thie^n mu., vu+`a leo le^n to+'i, hi't tho+? ma^'y ho+i da`i, ca'i anh ddu+'ng dda(`ng truo+'c, dda^`u gio', a?nh gio+? ca'nh tay le^n. Me`n, tui xe'm ti' la` te' ngu+a? la(n ca^`u thang luo^n. Co^ng nha^.n ca'i mu`i no^`ng na`n, kho' ma` ta? cho he^'t.

ChịBaĐậu said...

Ha ha ha
Ha ha ha
Bạn Lún này thâm thật. Anh Mùi mà bản cũng chơi được nguyên bài.

Bạn đã bị chưởng của mấy bạn Rumanian hay Nga chưa? Bạn mà trúng chưởng này thì từ chết tới bị thương thôi.

Mà nè, cái vụ deodorant là hàng hiếm đó nhen, mỗi lần bà già Đậu đi VN, tòn mang cái này về làm quà không đó..

Chịu bạn Lún cái bài này quớ.

Lún Ghẻ said...

to chú Gác. Bữa Bolsa cafe rất là lịch nha. Không có anh Mùi nào hết đâu nha.
to Cap: leo lên tới nơi. Hít cái mùi đó vô rồi có leo xuống nổi không ?

to Đậu: dính chưởng một đoàn chatter của tuị Nga rồi. Mai mốt kể cho nghe. Một đoàn luôn. Bi giờ đậu nhắc mà còn nổi hết ko sót cọng l nào nè.

ChịBaĐậu said...

@Lún:
" Bi giờ đậu nhắc mà còn nổi hết ko sót cọng l nào nè."

Thiệt tình là cái đám này cũng nổi luôn hả.. lol..Mình còn chịu mình không nổi..haha

http://polkadotfan.blogspot.com/2011/06/fun.html

phuongle said...

Tới bây giờ mà khi đọc entry này mà P vẫn còn cái cảm giác lúc đó nha Châu, đúng là Châu , hài hước dễ sợ... nhưng cũng duyên ghê.

bòn said...

bo`n co' la^`n theo trai ta`i ba, sa'ng la'ng, dde.p trai, 9/10 nhie^`u ma(.t, ma` co' 1 nga`y mua` he` kia cha`ng pha^'t tay xong mi`nh ho^ RETREAT xong ta('t lu+/a lo`ng ca^'t ddo'm ddi luo^n